Thứ Năm, 19 tháng 2, 2015

[KN]Tiếng anh và tôi từ blog thaonguyenvn.blogspot.com

Phương pháp 5W

Gần đây, có một người bạn đã tâm sự với tôi về những khó khăn khi học anh văn, và tôi nhận thấy rằng khó khăn lớn nhất của bạn ấy chính là bản thân bạn ấy.

Khó khăn khi học anh văn thì có rất nhiều, và nhìn chung thì đều có những khó khăn đại loại như phát âm không chuẩn, học từ vựng mãi không thuộc, yếu ngữ pháp hay không thể nghe người bản xứ nói,…. Phần này tôi đã có viết rõ ở các bài trước. Và ở mỗi người lại có thêm những khó khăn riêng tùy theo hoàn cảnh và khả năng nữa. Tôi đoán thế có đúng không?

Nếu bạn trả lời tôi rằng: Tại vì cái này nên tôi mới như thế kia, tại vì thế kia nên tôi mới thế nọ,… Và tôi cũng xin trả lời bạn rằng: Tại vì quyết tâm của bạn chưa đủ mạnh, mục tiêu của bạn chưa rõ ràng nên bạn luôn gặp khó khăn và trở nên chán nản như thế. Sao thế? Bạn có biết, tất cả mọi lời giải thích đều chỉ là sự biện hộ cho sự thiếu quyết đoán của bạn không? Nếu bạn thật sự nghiêm túc và có đủ quyết tâm thì cho dù có tại thế nào đi chăng nữa bạn đều có thể vượt qua. Hãy linh hoạt trong mọi hoàn cảnh (Câu nói tâm đắc nhất của tôi đó).


Tôi đã thấy vài người học tiếng anh đến quên ăn, quên ngủ hay thậm chí là không màng tới những việc khác. Kinh khủng hơn là họ lại cứ thơ thẩn ra ngoài đường và miệng thì lẩm bẩm toàn tiếng anh. Và kinh khủng hơn nữa là họ bảo một là chết hai là tiếng anh (*). Oh Man! Tôi không biết kết quả họ đạt được ra sao nhưng tôi khuyên bạn nên có một phương pháp học thật thoải mái, đừng dại dột mà suy nghĩ như bạn kia nhé!

(*)Đây là chuyện có thật, tôi không bịa ra để hù bạn đâu, nhưng tôi xin giấu tên nhé.

Tiếng anh nói riêng hay ngoại ngữ nói chung chỉ là một công cụ hỗ trợ đắc lực cho việc bạn thành công trong tương lai hay không mà thôi. Ngoài tiếng anh ra tôi tin chắc rằng bạn còn có nhiều dự định khác, nhiều vấn đề khác cần quan tâm hơn nữa, đúng không?

Bạn đã bao giờ nghe đến phương pháp 5W chưa? Đây là một phương pháp khá đơn giản nhưng lại rất hữu ích. Bạn có thể áp dụng phương pháp này vào bất cứ môn học nào hay thậm chí là để giải quyết những vấn đề rắc rối trong cuộc sống của bạn nữa.

1.                 Why? Tại sao lại làm điều đó (**): Bạn cần phải hiểu rõ mục đích học tập của bạn;

2.                 What? Thực hiện điều đó bằng cách nào: Bạn nên viết ra tất cả những cách mà bạn có thể thực hiện để đạt được mục tiêu;

3.                 Who? Điều đó liên quan đến ai: Bạn học vì ai? Vì cái gì? Ngoài bạn ra việc học có thề liên quan đến những ai nữa;

4.                 When? Khi nào thì hoàn thành: Bạn phải có một giới hạn cụ thể cho bản thân. Có thể là vài tháng đến vài năm, nhưng vài là đến khi nào? Bạn có muốn học, học nữa, học mãi và vẫn như người mới học tiếng anh không? Tôi cá là không!

5.                 Where? Bạn cần tìm nguồn hỗ trợ ở đâu: Bạn cần phải biết mình có thể nhờ được ai giúp đỡ và tất cả những công cụ, phương tiện nào có thể giúp bạn.

(**): Điều đó: Bạn có thể thay từ này bằng các cụm từ khác phù hợp với mục đích và hoàn cảnh sử dụng.

Tin tôi đi bạn, tôi đã áp dụng phương pháp này rồi và tôi thấy nó rất hiệu quả. Hãy xem việc học tiếng anh như một cuộc đua mà bạn cần phải cố gắng hết mình để về đích đầu tiên nếu bạn không muốn làm người thua cuộc.

Xác định mục tiêu – chia nhỏ mục tiêu – thực hiện từng bước một – tăng tốc để về đích. Đây cũng chính là bí quyết của tôi đấy.

Chúc bạn thành công.

P/s: Tôi cảm ơn vì các bạn đã comment là gửi mail cho tôi nhưng xin đính chính một vài điều, có vài bạn gửi mail và yêu cầu tôi dạy tiếng anh cho các bạn. Tôi xin nói rõ, tôi không thể dạy bạn đâu vì trình độ của tôi còn nhiều giới hạn, vì tôi không có thời gian và vì tôi đã nói rõ là tôi chỉ chia sẻ kinh nghiệm thôi. Bạn có thể xem tôi như một người chỉ đường, còn việc bạn đến nơi như thế nào thì phụ thuộc hoàn toàn vào bản thân bạn thôi. Không phải tôi ích kỷ đâu nhé, vì tôi không muốn bạn ỷ lại vào tôi thôi.


Học anh văn và "chủ đề muôn thuở"

Lâu lắm rồi mình mới ngồi viết blog về việc học anh văn này. Từ ngày mình đi làm cho đến giờ cứ như ý định viết blog chia sẻ kinh nghiệm của mình bị bỏ xó, đóng rêu tự lúc nào không hay. Có một số bạn gửi mail hỏi thăm kêu mình tiếp tục viết bài, 1 số bạn viết mail để trách móc sao không trả lời,..v.v... Mình xin lỗi nhé, mình đang bơi giữa công việc, mình chịu vậy!
Quay lại chủ đề muôn thuở của chúng ta là việc học anh văn :-)
Hôm trước có 1 bạn gửi cho mình một đường link mà mình quên lưu lại mất rồi, đại khái đó là 1 bài viết chia sẻ cách luyện nghe anh văn. Thay vì bạn nghe nhạc hay nghe đài thì bạn mở kênh tin tức hay gì đó bằng tiếng anh lên nghe mỗi ngày, nghe nó nói từ sáng tới tối chẳng hạn. Người ta gọi đó là cách nghe thụ động, "tắm ngôn ngữ", vì bạn chỉ có nghe thôi mà không cần phải quan tâm đến việc nó nói cái gì, nó có ý nghĩa gì. Kiểu nghe này để bạn tự tạo môi trường anh văn cho mình. Mình không nhớ là có đề cập đến phương pháp này cho bạn trong các bài viết trước hay không. hì hì
Nhưng theo quan điểm cá nhân của mình hiện giờ thì mình không thích học như thế, vì mình mau chán lắm lại dễ bỏ cuộc. Thử nghĩ bạn mở đài cho nó nói rỉ rả cả ngày dài bên tai, vừa làm việc, vừa suy nghĩ,...một lát sau là bắt đầu nổi quạu vì không tập trung được thế là quay sang tắt máy cái bụp hay thậm chí là đập luôn cái máy =.=!
Cách này không phải là không hiệu quả, nhưng nó chỉ hiệu quả khi bạn nỗ lực và kiên trì rất nhiều kìa, chứ bạn mà như mình thì thôi..... mình khuyên bạn nên tập trung nghe trong 1 khoảng thời gian vừa đủ thôi. Bạn có thể lựa chọn thời gian mà bạn tập trung nhất trong ngày để luyện nghe, khi đó bạn sẽ học được nhiều điều nhất. Và vẫn là câu nói mà bạn nghe hoài đến phát chán: "Hãy học anh văn mỗi ngày". Mỗi ngày 1 ít, tích tiểu thành đại còn hơn là vài ba tháng sau bạn mới ngồi vào bàn học thì đảm bảo với bạn 100% những gì bạn học trước đó coi như bay đi luôn rồi.

Việc học anh văn không hề khó như bạn nghĩ, nhưng nó đòi hỏi sự nỗ lực, siêng năng và kiên trì ở bạn rất nhiều. Vấn đề không nằm ở chỗ bạn học ở đâu, học với ai mà quan trọng là nằm ở sự quyết tâm của bạn. Hãy đặt cho mình mục tiêu cụ thể, mục tiêu càng cao đòi hỏi bạn phải cố gắng càng nhiều. Mình thì cũng như bạn thôi, chẳng có bí quyết gì cả, cũng chẳng cao siêu gì hơn ai đâu. Mình chỉ tự nhắc nhở bản thân phải siêng năng đọc sách và luyện nghe, luyện nói thật nhiều. May mắn cho mình là công ty mình làm việc toàn sếp nước ngoài nên phải cố gắng nhiều lắm để có thể nói cho sếp hiểu và hiểu những gì sếp nói. 
Thời gian đầu đi làm của mình khó khăn lắm bạn ơi, phải quơ tay múa chân suốt cả ngày ấy chứ, nhưng riết rồi quen, mình không cần phải múa may nữa. Hiểu 100% những gì sếp nói và cũng đã có thể trao đổi trực tiếp, hay thậm chí là nói chuyện phím mà không cần người dịch giúp nữa cũng là một trong các mục tiêu mà mình đặt ra khi vào công ty này đó. Nhưng mình vẫn phải cố gắng nhiều hơn cho mục tiêu cao hơn. mình hy vọng bạn cũng như thế.

Chúc bạn cuối tuần vui vẻ!

Bí quyết luyện nghe anh văn

     Bạn học anh văn đã lâu nhưng vẫn không thể nghe được người bản xứ nói chuyện, hay thậm chí không nghe được lời của một bài hát. Đến khi đọc script thì bạn phát hiện ra những gì mình vừa nghe lại quá đơn giản, đúng không? Đây là tình hình chung của chúng ta đấy, vì thế bạn đừng lo mình sẽ khác người ^^
Quá trình luyện nghe của mình cũng gian khổ lắm, và cho đến thời điểm hiện tại tuy là mình có thể giao tiếp với người nước ngoài, hay là nghe trọn vẹn một bài hát tiếng anh nào đó. Nhưng đó chưa phải là tất cả. Mình còn muốn nhiều hơn thế nữa cơ. Mình nghĩ các bạn cũng vậy. Muốn nghe thật tốt và nói thật là lưu loát.
Bí quyết thứ nhất: khi luyện nghe bạn nên tập nghe theo cụm từ vì người bản xứ nói rất nhanh, và họ thường nối từ với nhau; đôi khi sử dụng từ lóng và các cụm từ để diễn đạt. Bạn đừng cố gắng nghe từng từ riêng lẻ vì như thế sẽ không bắt kịp nhịp độ của bài nghe đâu.
Bí quyết thứ hai: Tạo môi trường anh văn cho chính bạn. Bạn không nhất thiết phải ra nước ngoài mới có thể học anh văn được. Ở ngay đây, tại Việt Nam bạn vẫn có thể nghe và nói tiếng anh giỏi như người bản xứ. (Đây là điều là các chuyên gia ngôn ngữ đã nói đấy). Môi trường tiếng anh có thể là nghe đài (kênh BBC, CNN,…) hay là xem phim bằng tiếng anh, nghe nhạc và kết bạn nói chuyện với người nước ngoài.
Mình giả sử bạn học anh văn bằng tài liệu song ngữ Anh – Việt. Thì chắc chắn 100% rằng, mỗi khi không nghe được hoặc không hiểu thì bạn sẽ nhìn vào tiếng Việt. Không tốt chút nào. Bạn cần phải loại bỏ tài liệu học đó đi. Tìm những tài liệu hoàn toàn bằng tiếng anh mà còn phải là tiếng anh của người bản xứ (tiếng anh gốc) để học. (Vì có nhiều loại tiếng anh trong đó có tiếng anh dành cho người Việt)
Nhiều trường hợp học ở VN rất giỏi, nói rất tốt; nhưng khi sang nước bạn thì lại như một người mới học vỡ lòng (mình đọc báo thấy vậy). Đó là vì họ học tiếng anh dành cho người Việt đấy.
Bí quyết cuối cùng: Chọn chủ đề bạn thích để luyện nghe vì như thế bạn sẽ tập trung nghe hơn. Và bạn có thề chọn nhiều giọng nói khác nhau cho cùng một chủ đề. Trong đó bạn chọn ra giọng nói bạn thích nhất, nghe rõ nhất để tập.
Ví dụ: Bạn thích chủ đề về kinh tế
Hãy chọn các trang báo mạng kinh tế bằng tiếng anh để xem (vì có kèm audio vừa luyện đọc vừa luyện nghe, khuyến mãi thêm vốn từ vựng nữa. Bạn lời quá rồi còn gì).
Bạn cũng có thể tìm thêm các video của những chuyên gia kinh tế nổi tiếng để nghe cách họ nói chuyện, rất có ích cho việc học của bạn.

Yêu cầu đặt ra là bạn phải thật nghiêm túc để học. Đừng đặt ra mục tiêu to lớn, vĩ đại để rồi chỉ là mục tiêu trên giấy. Hoặc bạn quyết tâm thực hiện với một ý chí sắt đá… trong vòng vài ngày thì đâu lại về đấy thì không nên đâu nhe bạn.
Đã hạ quyết tâm thì phải làm đến cùng!
Chúc bạn thành công!

Mail trả lời cho mọi người nè!

Gần đây tôi có nhận được mail và comment của một số bạn. Trước hết, tôi xin chân thành cảm ơn mọi người đã ủng hộ cho blog của tôi; kế đến là xin lỗi vì đã ko thể trả lời mail mọi người được. Không phải là tôi bận đến nỗi không mail cho bạn được, mà vì nhà tôi (ở dưới quê) không có nối mạng; và khi ở nhà ngoài viết báo cáo tốt nghiệp tôi còn hàng tá việc khác để làm; ngoài ra tôi cũng lười ra đường lắm. Bạn thông cảm cho tôi nha bạn.
Bài viết này tôi sẽ trả lời tất cả các câu hỏi mà tôi đã nhận được từ mọi người, và nếu câu trả lời của tôi vẫn chưa làm bạn hài lòng thì mail cho tôi biết nha. Bạn cứ yên tâm vì cuối tháng này tôi lên Sài Gòn lại rồi, phòng trọ của tôi có mạng và tôi sẽ mail trả lời cho bạn trong thời gian sớm nhất.
1. Từ vựng học hoài không thuộc, khó nhớ ..vv và vv.. ?
Đây là câu hỏi mà tôi nhận được nhiều nhất. Khi học bất cứ ngôn ngữ nào thì cũng cần phải có từ vựng, vì nếu bạn giỏi ngữ pháp đến đâu mà lại nghèo nàn về từ vựng thì cũng bằng không. Không biết bạn học từ vựng như thế nào? Có phải bạn viết ra giấy cho đến khi nào thuộc từ mới thôi? Hay bạn viết lên note rồi dán lên tường? Bạn thấy có hiệu quả không? Hay bạn cũng viết đấy cũng thuộc đấy nhưng sau một thời gian ngắn thì lại quên mất là mình đã từng học từ đó?
Theo ý kiến của cá nhân tôi thì bạn nên lựa chọn chủ đề mà bạn yêu thích hoặc bất cứ chủ đề nào khiến bạn thấy hấp dẫn để học từ, vì khi đó bạn sẽ dễ nhớ hơn so với việc học một cách miễn cưỡng. Ngoài ra khi học từ thì bạn nhớ học theo cụm đừng nên học từng từ riêng lẻ. Học theo cụm vừa giúp bạn sử dụng từ ngữ thành thục hơn, vừa giúp bạn nhớ từ lâu hơn.
Tôi ví dụ
to look back: quay lại nhìn, ngoái cổ lại nhìn
-->He is always looking back upon his past: Anh ta luôn nhìn lại quá khứ của mình
look forward to: mong đợi một cách hân hoan; trông chờ
--> I am looking forward to your visit: tôi mong chờ bạn đến thăm
Bạn đừng học look là gì, back là gì hay forward là gì bạn nhé! Học thế không hiệu quả đâu.
Bên cạnh đó khi học từ vựng thì bạn nên liên tưởng đến hình ảnh, âm thanh và các giác quan khác để kết nối từ ngữ. Ý tôi là sử dụng trí tưởng tượng của bạn để học từ, đừng học một cách khô khan theo sách vở; hãy để trí óc của bạn tự do bay bỗng. Tôi thấy cách này rất là hiệu quả bạn thử xem.
Ví dụ:
Forehead: cái trán; Nose: cái mũi;
Dog: con chó; Cat: con mèo; Butterfly: con bướm
Bạn nên đứng trước gương để chỉ đâu là forehead đâu là nose thì sẽ dễ học hơn so với việc bạn lẩm nhẩm forehead – trán; nose – mũi... Bạn coi chừng lẩm nhẩm một hồi thì forehead là cái mũi còn nose thành con mèo luôn đó.
Nếu bạn cho rằng cách đó chỉ có con nít mới học thì bạn đúng rồi, con nít học ngoại ngữ giỏi hơn người lớn chúng ta cũng vì thế. Sự thật lúc nào cũng đau lòng, haizz
2. Ngữ pháp (NP) khó học, khó hiểu, dễ nhầm lẫn?
Câu hỏi này tôi chỉ có thể trả lời bạn theo hiểu biết của tôi thôi, vì tôi cũng gặp không ít khó khăn với nó (đến giờ vẫn còn). NP thì bạn biết rồi ngoài các thì ra thì còn có rất nhiều cấu trúc NP khác nhau. Hay thậm chí là cùng một thể loại lại có đến 2, 3 cấu trúc khác nhau dễ khiến bạn nhầm lẫn (mệnh đề if , so sánh hơn, so sánh bằng,...).
Tôi học NP bằng cách luyện phim bạn tin không? vì tôi khá lười (khá thôi chứ không phải là lười hết thuốc chữa đâu he he) nên tôi chọn cho mình cách học vừa hiệu quả, vừa đáp ứng cái sự lười của tôi là xem phim, nghe nhạc, đọc sách/báo, chat (túm lại là thể loại giải trí ^^). Ngoài ra khi học NP chúng ta nên học ý nghĩa của loại NP đó (NP đó, cấu trúc đó nói cái gì), học theo ví dụ cụ thể. Đừng nên học theo kiểu blah blah blah công thức 1 gồm: A+B+C+D, công thức 2 gồm: C+B+D+A ,... vừa khó nhớ lại dễ nhầm nữa.
Ví dụ:
He is as old as you: Anh ta bằng tuổi anh
You can take as much as you like: Bạn thích bao nhiêu thì có thể lấy bấy nhiêu (cỡ chừng ấy,..)
Nhìn chung tôi có thể tự nhận xét cách học của mình như sau: cái gì gây ấn tượng với tôi thì tôi nhớ rất dai. Thế nên ngoài việc lôi cuốn sách NP ra ôn thì tôi củng cố thêm bằng cách xem phim, đọc sách bằng tiếng anh (đa phần là xem phim hơn là học trong sách) vì như thế thì tôi có nhiều ví dụ cụ thể để nhớ hơn; có thể nói là một mũi tên bắn trúng ba con nhạn luôn đó: con thứ nhất là học được cấu trúc NP một cách dễ dàng, con thứ hai là từ vựng, con thứ 3 là kỹ năng nghe và đánh dấu trọng âm. Lại còn nhớ dai hơn so với cách học kia nữa. Nhất là khi nói chuyện với người nước ngoài thì mình có thể sử dụng NP thành thục, từ ngữ chính xác và phát âm thì rất là ổn. (Tôi nghĩ là bắn được tới 5, 6 con nhạn lận)
Nếu bạn không thích xem phim thì bạn có thể tìm các video dạy ngữ pháp trên mạng vừa nhanh, vừa đúng cái bạn cần tìm. Bạn nhớ siêng năng học nhe bạn đừng có lười như tôi; nhớ đó siêng năng, siêng năng, siêng năng.
À quên nhắc bạn nếu có xem phim thì nên lựa phim nào có nhiều lời thoại để xem. Nếu bạn xem phim để giải trí thì OK, nhưng nếu mục đích là luyện nghe và học NP như tôi mà bạn lại chọn phim hành động xem hết 2, 3 tiếng đồng hồ mà chỉ có mấy câu thoại thì ko nên nhe bạn.
3.Nghe hoài mà vẫn như vịt nghe sấm?
Bạn luyện nghe như thế nào, luyện bao lâu rồi, có luyện thường xuyên không?
Bạn đừng vội nản chí, cái gì cũng phải từ từ mới được. Tôi phải mất cả năm trời để luyện nghe đấy bạn ạ, mới đây tôi học được một bí quyết luyện nghe (thật ra tôi chưa thử vì tôi đã than vãn với bạn rồi đó, tôi phải tạm hoãn việc học tiếng anh lại để tập trung cho tốt nghiệp). Bí quyết này tôi sẽ giới thiệu cụ thể hơn vào entry sau vì nó khá dài. Bạn nhớ theo dõi nhe!
Thêm một vấn đề nữa là bạn phải nghe thật nhiều, thật thường xuyên chứ đừng có 3 tháng mới luyện nghe một lần thì bảo sao mà nghe hoài mà vẫn như vịt nghe sấm thì đúng rồi.
4. Không có động lực để quyết tâm, dễ nản chí?
Cái này hơi khó trả lời vì hầu như là ai cũng vậy, tôi cũng thế không hơn gì bạn đâu. Nhưng tin vui là tôi đã tìm được động lực cho mình rồi và tôi hy vọng bạn cũng sẽ mau chóng tìm được. Điều này phụ thuộc vào bản thân bạn rất nhiều.
Bạn phải có một mục tiêu cụ thể để vươn tới không có mục tiêu bạn sẽ không biết mình học vì cái gì.
Bạn nên đặt ra cho bản thân những mục tiêu ngắn hạn như trong vòng 1 tháng bạn có thể hát một bài hát tiếng anh chẳng hạn; rồi mục tiêu dài hạn như sau 3 tháng thì bạn có thể hát tới 10 bài tiếng anh hay xem một bộ phim mà ko cần mở phụ đề. . .
Tự thưởng cho mình sau khi đạt được những mục tiêu mà bạn đã đề ra.
Còn khi đã có mục tiêu rồi mà vẫn nản chí thì bạn phải bằng mọi giá tìm mọi cách để ko được bỏ cuộc. Những lúc tôi thấy mệt mỏi và chán thì tôi hay đọc sách của Adam Khoo, Thế Lữ, Dương Thụy, . . . . Và nếu bạn đã tìm mọi cách vực dậy ý chí mà vẫn không được thì tôi xin trả lời bạn rằng đó là vì mục tiêu của bạn không đủ sức thuyết phục; quyết tâm của bạn chưa đủ mạnh.
5. Không biết mình dở kỹ năng nào vì hình như kỹ năng nào cũng dở? 
Sao bạn không tự làm một bài kiểm tra đầy đủ cả 4 kỹ năng và tự nhận xét xem mình còn yếu kỹ năng nào. (nhớ là phải chấm công bằng nhe bạn)
Bạn có thể tìm và download các đề thi trên mạng; còn trình độ nào thì tùy bạn chọn.
6. Có quá nhiều thứ để học nên không biết bắt đầu từ đâu?
Thật ra câu hỏi này tôi cũng không biết trả lời bạn như thế nào cho hợp lí nữa. Tôi nghĩ bạn nên tự kiểm tra trình độ trước thì khi đó bạn sẽ biết mình nên bắt đầu từ đâu.
Và như ai ai cũng nói thì nên đi từ dễ trước đến khó sau. Khi bạn đã xác định được nơi mình bắt đầu thì bạn phải nắm thật kỹ những gì bạn sắp học. Đừng để học trước  quên sau và thế là cứ học đi học lại mà vẫn dậm chân tại chỗ.
 KHÔNG CÓ VIỆC GÌ KHÓ CHỈ SỢ LÒNG KHÔNG BỀN
Điều quan trọng là bạn có vượt qua được bản thân mình hay không mà thôi!
Chúc bạn học tốt!

Khó khăn khi học Anh văn P1

Về phần nghe

Tôi đã xóa các bài hát tiếng việt trong laptop, cũng như điện thoại và mp3, thay vào đó là các bài hát tiếng anh mà tôi đã chọn lọc. Dù thích hay không tôi cũng phải nghe, lúc đầu chỉ nghe được giai điệu thôi, dần dần tôi nghe được từng từ và tiếp đến là từng câu. Và hiện nay, tôi có thể nghe được trọn cả bài luôn. Một tiến bộ rõ rệt mà tôi rất là tự hào đấy. Tôi khó có thể nghe các bài thuyết trình, hay các bài báo cáo bằng tiếng anh (bạn có thể tải trên trang VOA special english), vì nó rất là nhàm chán, và tôi chỉ nghe được cùng lắm là 5p thôi. Nên tôi đã chọn nghe nhạc. Lẽ dĩ nhiên, tôi cũng thỉnh thoảng mở các bài nghe trên trang VOA lên nghe, chỉ là thỉnh thoảng thôi bạn àh. Bạn đừng tưởng nghe nhạc vậy mà thoải mái nhe, sự thật là khó chịu lắm vì mình nghe với tâm thế là nghe để học anh văn. Nhiều lúc thèm nghe nhạc Việt, nhiều lúc bị người ta nói ra nói vào, bảo mình Tây hóa, nhìn mình bằng ánh mắt rất ư là kỳ thị,…ôi nhiều ý kiến lắm. Nhưng nếu bạn kiên trì thì không có gì là không thể và mặc kệ những gì người ta nói nhe bạn. 

Tôi cũng chọn các đĩa phim có phụ đề tiếng anh để xem. Tôi thích dòng phim xã hội, tình cảm một tí, lãng mạn một tí (nhưng đừng có lâm li bi đát quá, tôi chịu không nổi). Ban đầu tôi chẳng hiểu mô-tê gì hết, toàn phải mở phụ đề tiếng việt coi thôi, nhưng chắc do nghe nhạc tiếng anh riết rồi quen, nên giờ tôi thích coi phim bằng phụ đề tiếng anh, nhiều lúc test thử trình độ nghe, tôi tắt luôn phụ đề. Xin giới thiệu cho bạn một số phim mà tôi thích: Marley and me, Notting Hill, Letters to Juliet, Dear John, Home and away, Take me home, Black swan, Into the wild,….. Còn nhiều lắm, kể không hết đâu, bạn cứ ra tiệm đĩa mà lựa, hay tiết kiệm hơn thì lên mạng mà tìm, đây chỉ là những phim tâm lý tình cảm nhẹ nhàng thôi, nếu bạn khoái phim kinh dị, máu me đầy mình thì tôi bó tay, tôi chẳng ham gì mấy thể loại phim này.

Nếu bạn có máy vi tính cá nhân, có webcam nữa thì càng tốt, bạn có thể trò chuyện với bạn của bạn bằng tiếng anh tại nhà, khỏi đi đâu xa cho mắc công. Nếu bạn của bạn là một foreigner nữa thì quá tốt luôn. Àh, nhắc cho bạn nhớ, cẩn thận mấy vụ chat webcam nhe bạn, nhiều kẻ biến thái bệnh hoạn đội lốt thư sinh lắm đó. Tốt nhất là nên tìm hiểu kỹ người ta là ai, người ta ra sao trước khi mở webcam cho người ta coi. Còn tôi thì tôi chúa ghét chat webcam, tôi ghét bị người ta nhìn mình xăm soi lắm, nhiều lúc mở lên rồi quên mất tiêu, có những hành động vô ý của bạn mà người ta sẽ thấy qua webcam. Mà điều này thì không tốt chút nào. Cũng may là máy của tôi cùi bắp lắm nên không có webcam nào hết, tôi cũng không có tiền để đi mua, rất là hạp ý tôi, rất là ưng cái bụng he he.

Thêm một cách nữa, bạn có thể lên google gõ mấy từ khóa liên quan đến tiếng anh là bạn sẽ có cả một kho tài liệu mà down về. Nhưng theo kinh nghiệm của kẻ ham chơi như tôi, hầu hết tài liệu tôi down về đều được nằm ngoan ngoãn trong một cái thư mục nào đó. Và sẽ rất là lâu tôi mới mở ra và ngạc nhiên thốt lên rằng: “Ủa, cái này ở đâu ra vậy?” Hic. Dù sao có tài liệu trong tay vẫn tốt hơn là không có gì phải không bạn, nhất là đối với mấy bạn siêng năng thì đúng là quá tuyệt vời. 

Tôi cũng có khá nhiều tài liệu, và tôi sẵn sàng share cho bạn. Nếu cần, hãy liên lạc với tôi qua nick yahoo soc_tn89@yahoo.com hoặc nlpthao89@gmail.com , tôi sẽ gửi cho bạn các tài liệu bạn cần. Nếu tôi có làm biếng thì tôi cũng sẽ gửi cho bạn mấy cái link tài liệu hay cho bạn tha hồ mà chọn. Yên tâm đi, tôi không hứa lụi đâu. Nhớ nói rõ bạn là ai và bạn cần tài liệu gì nhe, hok thôi tôi spam thư bạn ráng chịu àh. 

Hiện nay, trình độ nghe của tôi ít nhiều cũng đã tăng level rồi, tôi có thể nói chuyện với foreigner mà không cần giấy bút bên cạnh nữa, khỏi cần từ điển luôn. Nghe hiểu được 60 – 70% rồi, nhiều lúc hiểu tới 100% luôn đó. Tôi cũng không còn ngại khi tiếp xúc với họ nữa, tôi có thể ba hoa đủ thứ, đến nỗi họ phải than phiền vì tôi nói nhiều quá làm họ nhức đầu. Vậy mà tôi vui lắm bạn ơi, vui không tả nổi.

Đó là cả một quá trình khổ luyện đấy bạn ơi, một khoảng thời gian dài chứ không ngắn ngủi gì đâu. Vì tôi thuộc tuýp người học hành thì lề mề, chậm chạp nên tôi đã chọn cách mưa dầm thấm lâu là thế.

Còn bạn thì sao, chúc bạn có những bước tiếc vượt bậc nhen.

…to be continue

Khó khăn khi học Anh văn P2

Về phần nói:

Tôi thường lang thang trên internet để tìm người nói tiếng anh với mình. Nhưng theo kinh nghiệm xương máu của tôi thì tốt nhất là không nên. Vì nói chuyện qua internet, nhất là với người mới học hoặc mất căn bản trầm trọng như tôi thì như vịt nghe sấm.

Tôi hay tham gia các diễn đàn tiếng anh (chỉ một thời gian thôi, vì lười lắm), các trang web cá nhân như myspace, facebook, friendster,… và một số trang web tiếng anh khác. Tôi nhận thấy có 2 loại tiếng anh mà bạn sẽ gặp: Tiếng anh của người mới học và tiếng lóng của người bản xứ (tiếng lóng và viết tắt). 

- Và như bạn đã biết, tiếng anh của người mới học thì cũng y như bạn thôi, sai chính tả, sai cấu trúc, ngữ pháp tùm lum hết.; Bạn không thể yêu cầu người ta giải thích cho bạn cũng như bạn không thể biết được họ sai chỗ nào.

- Tiếng lóng của người bản xứ thì thôi, bạn khỏi hiểu luôn. Họ cũng chẳng tha thiết gì mà ngồi giải thích từng chữ cho bạn nghe. Mà chưa chắc, khi họ giải thích, bạn đã có thể hiểu được ấy chứ. 

- Ngoài ra, bạn còn có thể gặp một số kẻ bệnh hoạn, biến thái nữa kìa. Tôi đã từng gặp rồi, không phải một đâu mà đến những 3 người lận cơ. 
Sợ quá, nên tôi tìm con gái cho dễ nói chuyện, ai dè gặp nhằm một cô bị lessbian. Hậu quả là tôi bị ám ảnh suốt một thời gian dài (dù cô ta ở tận bên Mỹ), và tởn đến già không dám tham gia các diễn đàn tiếng anh như thế nữa. Thậm chí tôi còn phải đổi cả nick yahoo nữa đấy bạn àh. (36 kế trốn là thượng sách. Hic)

Sau từng ấy kinh nghiệm đau thương, tôi quyết định thay vì lang thang trên internet thì tôi đi lang thang ngoài công viên và các câu lạc bộ anh văn. Và đó là quyết định rất ư là sáng suốt, vì tôi có thêm nhiều người bạn thật dễ thương, thật Friendly. Ban đầu bạn sẽ rất là ngại, ngại thật chứ chẳng phải chơi đâu; mồ hôi cứ túa ra ướt cả người, miệng mồm thì cứ ấp a ấp úng, mặt thì đỏ như trái cà chua ấy đã vậy tim còn đập thình thịch như đang đứng trước người yêu ấy chứ. Mấy cây chào hỏi chuẩn bị sẵn, học thuộc lòng từ trước chẳng biết đến khi cần thì biến đâu mất tiêu. Lúc đó, trông bạn sẽ lóng nga lóng ngóng như con gà mắc tóc ấy, tôi chắc thế vì tôi đã từng như thế mà. Nhưng mà bạn ơi, người nước ngoài (Foreigner) không như chúng ta nghĩ đâu. Họ sẽ không bao giờ cười bạn khi bạn nói sai gì cả mà ngược lại họ sẽ lắng nghe một cách chú tâm hơn. Còn một số người Việt mà tôi từng tiếp xúc bằng tiếng anh, có 10 người thì đã hết 9 người cười như chưa bao giờ được cười khi tôi nói sai cái gì đó. Điều đó làm tôi ngại và không bao giờ dám nói cái gì với họ nữa cả. Thật là đáng ghét. Và tôi cá rằng họ sẽ không bao giờ dám đứng ở vị trí của bạn, trong tình trạng của bạn và nói những điều như bạn đã nói đâu, vì họ sợ sẽ bị cười nhạo như chính họ đã làm điều đó với bạn.

Khác biệt về văn hóa và cách ứng xử, đôi khi rất khó để thích nghi. Người ta sẽ gọi bạn bằng những cái tên thân mật như Honey, my dear, my love, my darling,… mà không quen thì bạn sẽ rất khó chịu, hay đôi khi người ta còn đòi ôm và hôn bạn nữa đấy. Tôi chưa bị như thế bao giờ, và tôi cũng không biết phản ứng của mình lúc đó sẽ ra sao. Không chừng tôi tháo giày ra đập cho một trận vì cái tội ôm hôm bừa bãi ấy chứ. Hay tôi sẽ khoái chí bảo :”Hun nữa đi!”… làm người ra chạy dài vì tưởng tôi bị….

Haizz, ai mà biết được. ^^ Bạn sẽ phản ứng như thế nào, chia sẻ với tôi đi bạn.

Thực tế, mọi chuyện không nghiêm trọng như bạn nghĩ đâu. Khi bạn học ngôn ngữ nào thì bạn cũng nên biết về văn hóa của ngôn ngữ đó nhe bạn. Honey, darling, my love… chỉ đơn thuần là cách gọi thân mật của họ thôi, có thể ví dụ như mày – tao của Việt Nam mình vậy đó (Tôi gọi mày – tao với bạn bè vì tôi cho đó là cách gọi thân mật chứ không có ý hăm he gì ai đâu). Và Miss you, Kiss you, Love you,… cũng là một cách kết thúc lá thư hay một conversation cho thân mật thôi, không phải là chuyện gì trọng đại đâu (Xin nói rõ, trường hợp này chỉ đúng khi bạn và người đó chỉ đơn thuần là bạn thôi nhé). Bởi thế cho nên, nếu tôi có viết thư cho bạn và kết thúc là Love you thì bạn làm ơn đừng có gọi cho Police và nói rằng có kẻ đang quấy rối bạn nhe. Tôi chỉ là viết thư một cách thân mật, một kiểu rất English thôi nhe bạn.

Mà bạn ơi, dù là Foreigner hay Vietnamese thì cũng nên cẩn thận, coi chừng gặp phải bọn lừa đảo nhe bạn. Cẩn thận, cẩn thận, cẩn thận.

Ấy chết, nói nãy giờ mà chưa vô trọng tâm, xin lỗi nhe tại tôi già rồi nên mắc bệnh nói nhiều đó mà. Tóm lại, bạn cứ nói những gì bạn biết, nói không được thì cứ hoa tay, múa chân đến khi nào người ta hiểu ý bạn thì thôi. Đừng bao giờ ngại nói cả, vì khi bạn ngại, khi bạn không dám nói thì không bao giờ bạn biết bạn sai chỗ nào đâu. Và nếu cứ như thế thì cả đời bạn cũng chỉ quanh đi quẩn lại ở trình độ căn bản mà thôi. Bạn cứ nói đi, nếu không ai chịu nghe bạn nói thì cứ tìm tôi. Tôi yêu tiếng anh lắm lắm, bạn muốn nói bao nhiêu cũng được, tôi sẳn sàng nghe bạn nói.

Nhiều lúc muốn nói điều gì đó nhưng không biết từ vựng thì tôi cũng ráng mà moi móc cho ra một từ tương đương để mà nói. Có trường hợp, kiếm không ra từ tương đương nhưng lại biết từ trái nghĩa thế là tôi nói một câu chẳng ăn nhập gì, xong rồi bảo người ta hiểu ngược lại. Làm họ cũng bó tay với tôi luôn, lúc đó tôi chỉ biết nhe 29 cái răng (do chưa mọc đủ 32 cái chứ không phải bị sún răng đâu nhe) ra mà cười với họ thôi. Bạn có gặp trường hợp đó chưa, hay có khi bạn không biết luôn từ trái nghĩa để mà nói? Vậy thì dùng body language đi bạn, nói tới khi họ hiểu thì thôi.

Cố lên bạn nhé, đừng ngại sai.

Có sai, có sửa mới có đúng. 

Có nói, có vấp, mới có trôi chảy.

…to be continue

Khó khăn khi học Anh văn P3


Về phần đọc

Khó khăn của bạn khi đọc tiếng anh là gì?Bạn có muốn chia sẻ với tôi không?

Bạn cảm thấy trình độ đọc tiếng anh của mình ra sao?

Bạn đã phát âm đúng chưa? Bạn có biết cách luyến láy, nối từ chưa?

Bạn có biết khi nào cần lên giọng, khi nào cần xuống giọng chưa?

Bạn đọc thành tiếng hay chỉ đọc thầm trong đầu?

Bạn nắm được tổng cộng khoảng bao nhiêu từ vựng?


Tôi đọc tiếng anh cũng không khá lắm đâu, tôi vẫn thường mắc lỗi chính tả, lỗi phát âm rất nhiều. Nhưng bây giờ tôi thấy mình tiến bộ rõ rệt. Bí quyết của tôi đơn giản lắm, đó là: “Bắt chước”. Bạn hiểu ý tôi không? Tôi thường nghe các bài nghe trên VOA special english, rồi bắt chước đọc theo. Ban đầu tôi vẫn còn gặp nhiều khó khăn để theo kịp dù là các bài nghe được đọc rất chậm. Nhưng chỉ cần bạn để ý và luyện tập nhiều lần thì bạn sẽ thấy việc đọc tiếng anh không khó như bạn từng nghĩ đâu.

Để đọc được một bài viết bằng tiếng anh, điều quan trọng nhất theo tôi là bạn phải nắm từ vựng cũng như cách phát âm của nó. Và khi đọc, bạn cần phải đọc thành tiếng, to và rõ. Điều thứ hai cũng quan trọng không kém đó là việc nối từ, lên và xuống giọng đúng lúc. Cái này không khó đâu, vì tất cả đều có quy tắc của nó. Đó là tất cả những gì tôi đúc kết được sau những lần bắt chước của mình. 

Ở bài viết tiếp theo, tôi sẽ chỉ cho bạn một số quy tắc nối từ, lên giọng, xuống giọng cũng như cách đọc các phiên âm. Đọc được phiên âm không phải là điều mà ai cũng làm được, tôi đã gặp nhiều người học tiếng anh rất tốt, nhưng khi hỏi họ về cách đọc phiên âm thì họ lại không trả lời được. Theo tôi nghĩ, khi bạn đọc được tất cả các phiên âm thì bạn có thể tra từ điển và phát âm từ mới một cách dễ dàng. Đó là cách học của tôi, không nhất thiết bạn phải làm theo nếu bạn có cách học khác của riêng bạn. Tôi chỉ là chia sẻ cách học của mình thôi. 

Bạn nhớ thu âm lại giọng của mình khi đọc nhé, bạn sẽ biết được bạn tiến bộ như thế nào.

P/s: Hiện nay, tôi đang tham khảo quyển “Luyện phát âm và đánh dấu trọng âm tiếng anh” của hai tác giả Xuân Bá – Quang Minh (Có kèm theo 2 đĩa CD), NXB Hà Nội - 2006. Quyển sách này trình bày khá rõ ràng, cụ thể lại rất dễ hiểu nữa.

Tôi mua được trong một tiệm sách cũ nên không biết bây giờ còn phát hành hay không. Nếu bạn đã tìm mà không thấy thì cho tôi hay nhen bạn. Tôi sẽ cố gắng tóm tắt lại và gửi đường link cho bạn sớm nhất.

…to be continue

Khó khăn khi học Anh văn P4

Về phần viết

Bạn có viết thư cho ai bằng tiếng anh chưa?

Bạn có thường viết nhật ký không (tất nhiên là bằng tiếng anh nhé)?

Phần viết ở đây tôi chỉ đề cập đến một số bài viết đơn giản và thông dụng trong sinh hoạt hằng ngày thôi bạn nhé. Tôi chưa đủ trình độ để giúp bạn trình bày một bài luận văn hay báo cáo dài mấy chục trang đâu.

Tôi thích viết thư cho bạn bè bằng tiếng anh, cũng như tôi đang tập viết nhật ký bằng tiếng anh. Việc này không chỉ giúp tôi luyện từ vựng mà còn giúp tôi củng cố ngữ pháp nữa. Nếu bạn không có ai để viết thư, hoặc bạn không thuộc tuýp người thích viết nhật ký thì bạn có thể chọn một chủ đề nào đó trong cuộc sống hàng ngày.

Để viết được bạn cũng cần phải biết một số quy tắc cũng như nằm lòng một số cấu trúc ngữ pháp. Bạn cũng đừng viết một câu tiếng anh theo cách viết một câu tiếng Việt, vì lúc đó câu văn của bạn sẽ trở thành những từ nối với nhau thành câu chứ không phải là một câu hoàn chỉnh. Bạn có thể tham khảo các bài viết trong các sách, các báo hay các trang web tiếng anh. Bạn của tôi có nói, viết sai thì ai sửa? Xin trả lời bạn rằng chính bạn sẽ là người sửa nó. Giáo viên là người chỉ ra hướng đi cho bạn, còn lại là nhiệm vụ của bạn. Bạn không thể yêu cầu giáo viên chỉ cho bạn cách viết từng câu, từng chữ hay thậm chí là cách chia từng thì trong bài viết của bạn. Và cho dù bạn có đưa ra yêu cầu này thì tôi tin chắc rằng sẽ không có một giáo viên nào làm như thế trừ phi bạn đang học lớp mầm non,  bạn có đồng ý với tôi không?

Bạn hãy xem việc viết một đoạn văn bằng tiếng anh như một bài tập hàng ngày. Mỗi ngày một đoạn, viết từ những cấu trúc đơn giản đến phức tạp; từ những chủ đề nhỏ nhặt trong cuộc sống đến những vấn đề lớn trên thế giới; từ một đoạn văn nhỏ chỉ có 5 câu đến những bài viết dài hàng trăm trang chẳng hạn, rồi bạn sẽ thấy mình tiến bộ như thế nào. Không chừng lúc đó bạn trở thành nhà văn nổi tiếng, xuất bản hàng trăm quyển sách thì bạn nhớ cho tôi hay để tôi mua về đọc nghe bạn.^^

Nếu bạn học trong một nhóm thì các bạn có thể trao đổi bài với nhau và chỉ cho nhau chỗ sai, đây cũng là một phương pháp học khá hiệu quả đấy. Hay nếu cả nhóm cùng mắc lỗi và không biết sửa như thế nào thì bạn hãy tìm gặp giáo viên hay người có trình độ cao hơn để giúp bạn sửa lỗi. Thêm một cách giúp bạn nữa là việc tham gia các diễn đàn tiếng anh. Ở đấy, bạn có thể post bài viết của mình lên cho mọi người tham khảo và chỉnh sửa giúp bạn. Đừng ngại sai bạn nhé, như tôi đã nói rồi đấy: Có sai, có sửa mới có đúng.

Đừng nản chí khi bạn học hoài, học mãi mà vẫn dậm chân tại chỗ; có thể do phương pháp bạn học chưa đúng hay không phù hợp với bạn. Bạn thử tham khảo một số phương pháp khác xem sao, chúc bạn tìm ra phương pháp học tốt nhất và đạt kết quả tốt nhất.

Nếu bạn thật sự nghiêm túc học tiếng anh, nếu bạn thật sự yêu ngôn ngữ này thì tôi tin chắc bạn sẽ đạt được kết quả tốt trong học tập. Đừng xem việc học anh văn là một gánh nặng, là một nhiệm vụ mà bạn bắt buộc phải làm. Hãy học vì bạn yêu nó.

Chúng ta cùng nhau cố gắng, bạn nhé!

The end.
 
 

0 nhận xét:

Đăng nhận xét